Trận đánh khốc liệt cuối cùng trước cửa ngõ sài gòn

      5
Bị chú ý chân tường, quân nhóm VNCH thành phố sài thành đã vùng vẫy phòng trả quyết liệt. Cần sau ngay sát 4 ngày chiến đấu tại cửa ngõ dùng Gòn, chốt chặn cuối cùng của quân địch mới bị tiến công tan, mở đường cho quân giải phóng tiến vào Dinh Độc lập.

Bạn đang xem: Trận đánh khốc liệt cuối cùng trước cửa ngõ sài gòn


Trận quyết tấn công cuối cùng

Đã 41 năm nhưng cho tới nay, hình hình ảnh về trận đánh cuối cùng tại cửa ngõ ngõ thành phố sài thành vẫn còn nguyên trong tâm trí của không ít người cựu binh sẽ trực tiếp tham gia cuộc đấu đó. Ông Nguyễn Việt Kiều (ngày đó là Thượng uý, đái đoàn phó Sư đoàn 325) nhắc lại: “Trên sông cát Lái, quân ta chạm mặt phải sự phòng cự kinh hoàng từ những chốt hỏa lực của kẻ thù phía bên kia sông. Đồng chí trọng điểm (ngày chính là Sư trưởng đoàn Sư đoàn 325) đã hạ lệnh thừa sông bằng sức mạnh, theo đó những đơn vị pháo binh thường xuyên nã đạn thanh lịch bờ vị trí kia để yểm trợ những đơn vị cỗ binh thừa sông cát Lái”.

Cũng xuất hiện tại đơn vị ông Kiều, Đại tá è cổ Văn Tàu (thuộc Đại nhóm 6, Sư đoàn 304) tín đồ trực tiếp hành động 4 ngày đêm xâm chiếm căn cứ Nước Trong ghi nhớ lại: “Ngày đó, ông Kiều (ông Nguyễn Việt Kiều – PV) rẽ ngang xuống hóa giải Vũng Tàu, để tôi lại đánh căn cứ Nước Trong, giờ may mắn vẫn ngồi đây uống nước cùng với nhau”. Theo lời đề cập của ông Tàu, trường Sĩ quan tiền Thiết tiếp giáp quân đội VNCH thuộc căn cứ Nước vào là trận đánh tàn khốc nhất, Sư đoàn 304 vốn là đơn vị thiện chiến đã bách chiến bách chiến thắng từ chiến dịch Huế - Đà Nẵng, nhưng lại tại trận chiến này đã đề nghị mất 4 hôm mai mới thiết yếu thức hủy diệt được cứ điểm của địch.

Xem thêm: Top 10 Que Thử Thai Vạch 2 Mờ Như Sợi Chỉ Rồi Lại Mất, Que Tt Vạch 2 Mờ Tịt

*

Sư đoàn 304 có mặt tại Dinh Độc lập sáng sủa 30/4. Trong ảnh: tàn quân VNCH triệu tập trước Dinh Độc lập trước sự giám sát của quân giải phóng

Còn ông Kiều như mong muốn hơn khi không xẩy ra di hội chứng chiến tranh. Ngồi cạnh người bà xã Hoàng Thị Lụa – cô tntn ngày nào, ông Kiều kể: “Năm 1969 tôi bị thương, đề nghị chuyển ra Bắc chữa trị, tôi quen và lập gia đình với bà Lụa. Sau khoản thời gian có một bạn con trai, cả hai công ty chúng tôi gửi con lại đến ông bà nội rồi cùng xuất hành vào Nam”.

Ánh mắt của những người cựu binh sáng lên vẻ hào hùng khi đề cập lại thời kỳ đó. Còn bà Lụa thì vẫn lưu giữ như in lời nói của ông xã sau khi ngừng chiến dịch Huế - Đà Nẵng: “Trận tới giải phóng miền nam tôi đi lần chần còn hay mất”. Hình dung được sự tàn khốc của chiến trường sắp tới, cô thanh niên tình nguyện Hoàng Thị Lụa đành đồng ý quay trở ra Bắc để trợ giúp gia đình.

Mỗi lần ngồi lại cùng với nhau, phần lớn người chiến sỹ năm xưa vẫn luôn cảm ơn những bạn hữu đã ngã xuống nhằm họ đã đạt được sự may mắn như ngày hôm nay.