Quê nội của võ quảng

      3

Trong số các nhà văn nước ta viết đến thiếu nhi, tôi siêu thích Võ Quảng cùng với Quê nội - một tác phẩm có đậm phong vị đất và tín đồ xứ Quảng. Tôi hiểu Quê nội cơ hội còn nhỏ, khi không bước thoát khỏi lũy tre làng. Tuy vậy các trang văn vi diệu của Võ Quảng sẽ nhấc bổng tuổi thơ tôi, mang trung ương hồn tôi thừa qua đồng rộng lớn sông dài mang đến bao miền quê xứ Quảng kỳ thú. Với Quê nội, tôi như được sải tay bơi trên dòng Thu Bồn gồm có cánh buồm trắng no gió lướt băng băng, được dạo chợ Quảng Huế với ú tụ bánh đúc, bánh xèo, bánh nậm, được kháng sào quá thác thuộc dượng mùi hương Thư lên Dùi Chiêng, Tí, Sé nghe chuyện săn hổ, săn voi. Tôi soi tuổi thơ tôi vào những nhân đồ thằng Cục, thằng con quay Lao đầu trằn chân đất, cưỡi nhỏ trâu Bĩnh với bày ra trăm máy trò nghịch ngợm.

Bạn đang xem: Quê nội của võ quảng

*
Nhà văn Võ Quảng.

Lớn lên, đọc lại thiên truyện đầy ắp tình thân quê hương ở trong nhà văn xứ Quảng tôi càng đọc thêm cái thâm thúy của hiện thực rộng lớn mà ông miêu tả, những ý niệm mà ông giữ hộ gắm. Và tôi càng ngộ ra rằng, Võ Quảng đã hòa quyện một phương pháp tuyệt diệu nhì mảng vấn đề lớn: quê hương và giải pháp mạng. Không khí văn học tập của tập truyện Quê nội là cái làng Hòa Phước ở ven sông Thu Bồn bước đầu từ hồ hết ngày giải pháp mạng mon Tám long trời lở đất. Qua nhị nhân trang bị thằng cục và thằng quay Lao, Võ Quảng sẽ vẽ buộc phải một bức tranh rực rỡ về bước biến đổi của nông thôn Quảng phái mạnh sau đêm nhiều năm nô lệ. Ở đó bao hàm phận fan “đang rỉ ra, đã mục đi” như bà Hiến cả đời ngơi nghỉ đợ, ông bốn Rị chuyên chào bán thịt chó vẫn được biện pháp mạng trả lại vị nắm làm người. Trên nền của nông thôn ấy, Võ Quảng cũng tự khắc họa một lớp tín đồ đang hăm hở theo cách mạng. Đó là anh tứ Linh, chú Năm Mùi, chị Ba, anh Bảy Hoành, một vai bài toán nhà, một vai bài toán nước, bận “búi xòm xòm” mà trong tim phơi phới. Thầy Lê Hảo bận rộn với vấn đề dựng trường dạy học. Ông Bảy Hóa 1 thời tha phương mà không kiếm nổi miếng ăn bây chừ “đất nước tự do rồi” về quê sung vào từ bỏ vệ quyết một phen sống chết với lũ thực dân nếu chúng dám cù lại bờ sông Thu bể này. Toàn bộ họ hòa vào biện pháp mạng với lòng thân thiết và cả bởi niềm tin nhiều khi rất ngây thơ. Qua giải pháp nhân đồ thằng Cục thì thầm với nhân đồ dùng chị Ba, ta có thể thấy rõ lòng tin trong trẻo ấy: “Cũng chỉ ngày mai ngày cơ thôi, ruộng đất sẽ về phần mình nông dân, nhà máy, hầm mỏ về mình công nhân. đơn vị ta khỏi nạp năng lượng cơm gạo bắp, chị Ba ăn cái gì chị cha thích, đề xuất xài bao nhiêu cũng được, tiêu pha tùy cần, thao tác tùy sức”. Hoặc như việc thằng cục và thằng quay Lao tin như đinh đóng góp cột rằng một ngày tàu cất cánh của Liên Xô chở xi măng, fe thép qua, làng mạc Hòa Phước cũng trở nên có nhà cao tầng như… thành phố.

Xem thêm: Nên Mua Smart Tivi Hay Android Tv Và Smart Tv, Nên Mua Smart Tivi Hay Android Tivi

Tâm sự về nghề văn Võ Quảng đang nói rằng: “Tôi xuất xắc viết về việc việc ở chốn quê, tôi viết về sự đổi đời sau bí quyết mạng tháng Tám. Cuộc bí quyết mạng tháng Tám đang trả lại tự do cho tôi, mang lại bà nhỏ tôi”. Điều này trái thật đã có được Võ Quảng biểu đạt rõ vào Quê nội. Cửa nhà dựng lại một lúc cắt lịch sử vẻ vang làng Hòa Phước tự sau cách mạng tháng Tám, cho tới những ngày đầu vn kháng chiến. Cái làng Hòa Phước bao nhiêu năm bị đè nén trong tăm tối giờ vỡ lẽ òa trong thú vui đổi đời. Chuyện đơn vị quyện trong chuyện làng, chuyện nước. Không ai muốn đứng xung quanh cuộc. Họ tất bật với quá trình trồng dâu nuôi tằm, bủa kén mà lại cũng hăng say rèn luyện tự vệ, xây trường học, dạy dân dã học vụ, dự hướng dẫn cán bộ… quả thật nếu không có sự thông thạo sâu sắc, sự quan liền kề tinh tế, với lòng yêu quê nhà sâu nặng nề thì rất khó có thể miêu tả cuộc sinh sống lao rượu cồn sinh hoạt của người dân xứ Quảng nhộn nhịp đến vậy. Ngòi cây viết của Võ Quảng cho người đọc hồi quang đãng những vận động đã mãi mãi bước vào dĩ vãng như cảnh kháng ghe, lèo lái bè mộc trên đông đảo quãng sông đầy ghềnh thác ngơi nghỉ thượng thu nhập Bồn, hoặc như là cảnh đào dâu, kéo đậy ép mía, thổi nấu đường.

Với Quê nội, Võ Quảng tỏ rõ sự am hiểu sắc sảo tính cách, tâm lý của fan dân xứ Quảng. Không dụng công đi sâu vào miêu tả nội tâm, song chỉ qua cách miêu tả cử chỉ, hành động, lời ăn uống tiếng nói, những tình huống nhiều lúc rất dí dỏm, Võ Quảng đã khắc họa từng nhân vật vô cùng điển hình, phản bội ánh sinh động tính cách của các con bạn đang tập quản lý xã hội và làm chủ số phận của mình. Mà sẽ là những con người… hết sức “Quảng Nôm” - từ cách đi đứng, nói năng, cảm nghĩ. Họ cứ như từ cuộc sống đời thường bình dị quanh ta đi liền mạch vào trang sách của Võ Quảng mà không cần phải dụng công nhào nặn, gọt giũa. Ấy vậy bắt buộc văn của Võ Quảng đậm chất phong vị xứ Quảng. Qua gần như trang văn ấy, ông như kể nhở họ hãy nhằm tâm, hãy biết quan điểm những con tín đồ tưởng như rất 1-1 điệu như bà Hiến, ông bốn Rị để nhận thấy cái đẹp trong trái tim hồn họ.

Quê nội là công trình viết đến thiếu nhi. Nó không đào bới kết cấu phức hợp của một tè thuyết ngôi trường thiên. Chung quy nó chỉ là mẩu chuyện về cậu nhỏ nhắn Cục với Cù Lao vẫn “lớn lên trong mùa giải pháp mạng”, vẫn hăm hở với đang khiếp sợ muốn trở thành tín đồ lớn, ao ước được giao những bài toán quan trọng, vào khi còn chưa kịp từ giã hết tuổi thơ tinh nghịch với trong trẻo. Dù vậy truyện trẻ em nhưng dung tích Quê nội vẫn to hơn một truyện thiếu nhi. Cùng với một ngôn từ sống động, thiên truyện này vẫn tái hiện một quy trình tiến độ lịch sử quan trọng trên quê hương Quảng nam giới - giai đoạn những người dân chân đất sau sự lãnh đạo của Đảng đứng lên xóa khỏi ách đô hộ thực dân phong kiến, quản lý đời mình, ghẹ vai gánh vác quá trình quốc gia và đi vào cuộc nội chiến chống thực dân Pháp lần đồ vật hai với ý thức tất thắng. Vày thế, hoàn toàn có thể khẳng định Quê nội là một trong số vô cùng ít tác phẩm thành công về đề tài phương pháp mạng mon Tám. Bên văn Võ Quảng đã đi được xa, nhưng với tình yêu quê hương thắm thiết, tình yêu cùng ơn tri ngộ bí quyết mạng, ông đã góp sức cho nền văn học Việt Nam, văn học tập xứ Quảng một thành tích để đời.