Có những nỗi buồn không thể gọi thành tên

      8
Suy mang lại cùng, chẳng tình yêu nào sẽ vỡ. Chỉ có ý thức ta giành riêng cho tình yêu, ta dành riêng cho thứ cảm xúc nhiệm màu sắc ấy đã vỡ nhưng mà thôi. Bạn ta sẽ cạn tình thì lối đi cũng tự khắc phân ly, nỗ lực thôi.

Bạn đang xem: Có những nỗi buồn không thể gọi thành tên

Bạn vẫn xem: bao gồm nỗi ảm đạm không thể hotline thành tên


*

 

Tình cảm không còn là hết, ngoài cần ảnh hưởng tác động ngoại cảnh, khỏi nên ai cố gắng kéo lăm le. Gắng nên, chia tay là 1 trong động từ dư thừa. Bởi vì một lúc tình yêu đang đi đến hạn định, chẳng buộc phải đến một lời phân tách tay. Tự bọn họ hiểu đa số ngón tay đan một thời đã tách nhau như mèo vụn rơi qua kẽ, thiết yếu giữ lại gì, khi lòng đã quay đi.

 

Cuộc đời dài cùng rộng, ngổn ngang trăm bề với những quan hệ đan xen, có những lúc ta bất chợt nhận biết bên cuộc đời mình gồm bao người đã đi đến rồi đi, có những mối quan hệ từng thêm bó bỗng chốc nhạt nhòa đến lạ, cứ im thinh rồi xa dần trong tiềm thức… cùng cứ như thế, ta nhằm lỡ mất nhau.

Xem thêm: Giá Bình Xăng Con Sirius - Mua Bán Bình Xăng Con Sirius

 


*

 

 

Đã gồm lúc em yêu cầu tự lừa dối chính mình, tiếc nuối và ao ước buông xuôi. Thậm chí dùng phần đa lời cay độc, chì tách để đẩy các thứ lên cao trào như 1 sự buông bỏ giận. 

 

Và rồi em quyết định chọn 1 lối đi cho riêng mình, không thể muốn mòn mỏi chờ đón trong vô vọng. Trong em có thứ gì này mà bất luận ai nỗ lực cũng quan trọng chạm vào, chỉ dám đứng chú ý từ xa mẩn mê sầu muội. Trải qua tất cả mọi thứ, em biết bản thân đủ trẻ trung và tràn trề sức khỏe để đi qua bão giông của cuộc đời.

 

Một lời nói “mình/em/anh sinh hoạt đây”, vẫn luôn luôn ở đó với sẽ mãi luôn luôn ở kia đủ để xoa dịu trái tim một người, đủ để chúng ta biết mình ko cô đơn. Nhưng mà đôi khi chúng ta lại ích kỷ, hết lần này cho lần khác chịu đựng đựng dấu thương lại tìm tới người ấy sẽ được xoa dịu, nhưng lại lại không khi nào công nhận tín đồ ấy, là họ đang lợi dụng, sẽ mài mòn loại gọi là tình thương của tín đồ ấy ư?

Đứng sau mong chờ một người, có phải là xúc cảm đó không? mặc dù biết tình yêu của mình bị lợi dụng, lại không còn lần này cho lần khác vẫn thực hiện xô rác để bạn ấy xả, hoàn thành rồi phủi tay đi không bẩn sẽ cho tới lần thương tổn tiếp theo. 

 


*

 

Nhưng cũng chính vì chúng ta yêu, nên bọn họ vẫn tình nguyện, chờ đón một người, chuẩn bị sẵn sàng đưa tay ra thay lấy bàn tay ấy, bởi vì chúng ta biết, con bạn ấy thực chất cũng không trẻ khỏe như người đời vẫn tưởng…

 

Bây giờ, mỗi lúc ai đó nói tới anh, chỉ biết mỉm cười xoà trường đoản cú vỗ về: “ừ, không còn duyên rồi, kệ đi, không thể nhớ nữa”,… Chỉ phiên bản thân bản thân biết rõ, khi nói “vạn sự tuỳ duyên” là đang buông xuôi trong bất lực, chẳng thể làm những gì khác ngoài vấn đề đứng đó, nhìn người ấy đi mất. Vì sao lại lấy “duyên số” ra để gia công cái cớ cho việc lựa chọn, mang đến tình mến vốn chẳng nhiều, mang lại tình yêu thương vốn ko đủ béo ấy?

Bây giờ, mỗi một khi ai đó thông báo yêu đi, sao không mở lòng…, cũng chỉ biết cười xoà cho qua: “tại duyên không đến”. Chỉ phiên bản thân biết rõ: chưa quên được.

 

Khi còn trẻ cứ nghĩ dễ dàng và đơn giản rằng, chỉ cần có ngọt ngào là đủ. Đến lúc trải qua bão giông ngơi nghỉ đời mới hiểu ra rằng: giữ được một bàn tay đến cuối bé đường thật sự không đối kháng giản. Và cũng ko phải chuyện chỉ một bàn tay là có thể làm được. Yêu thương thương ko đủ lớn thì cách ngăn càng thêm rộng. Cuối cùng mới vỡ lẽ mũi tên thần Cupid bắn ra không phải ngọt ngào như vào thần thoại.

 

Có va vấp đau thương mới thấy, đường đời dài rộng quá bắt buộc người ta rất dễ lạc nhau, cuộc sống bon chen quá yêu cầu người ta thường giỏi ích kỷ, yêu thương mong mỏi manh quá bắt buộc người ta vội vã xa rời. Giá như trong tình yêu, chỉ mang lại đi và nhận lại bằng trái tim, thì cuộc đời này, dễ gì mất mát, dễ gì buông xuôi?

 

Ngày như thế nào đó, tháng nào đó, năm nào đó…đã từng yêu, khôn cùng yêu một người, rồi sau đó, tình yêu bỏ đi, còn lại là những lời hứa hẹn không kịp trọn vẹn. Tình như thế nào đó, năm làm sao đó phát triển thành giấc mộng dài, để rồi tương đối nhiều những năm tháng về sau, chúng ta vẫn sững sờ tự hỏi, rốt cuộc trong thời hạn tháng sẽ qua nghĩa lý gì…

 


*

 

Cuộc đời này vô mốc giới hạn khiến chúng ta muốn buông xuôi…nhưng rồi họ đã cụ gắng, đã từng có lần rất cố gắng để hàn gắn, để giữ lại trọn lời hứa, giữ lại trọn yêu thương thương…sau cùng vẫn cứ là thất bại. Cuộc sống này, vì sao gì đã khiến cho người và tôi rời xa? Yêu chưa đủ? Tin không đủ? chiếc tôi quá lớn? chi phí bạc? vị trí xã hội? Tình chũm đổi? xuất xắc là vì họ còn vượt trẻ dại?

 

Lời kết: tất cả va vấp đau thương new thấy, đường đời dài rộng quá cần người ta rất dễ lạc nhau, cuộc sống tất bật quá buộc phải người ta thường hay ích kỷ, yêu thương thương mong muốn manh quá đề nghị người ta vội vã xa rời. Giá như trong tình yêu, chỉ mang lại đi và nhận lại bằng trái tim, thì cuộc đời này, dễ gì mất mát, dễ gì buông xuôi?