Cô ấy rất ngọt ngào

      6
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương đôi mươi Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111

Lúc tô Hà chạy ra thì trời đã và đang mưa.

Bạn đang xem: Cô ấy rất ngọt ngào

Trái tim cô cũng giá buốt tựa màn mưa vậy, cô vùi đầu bước vào màn mưa mà lại lại không chịu đựng nỗi trái tim mềm yếu của mình.Mà lúc nước mưa xối lên khung hình thậm chí càng thêm rét lạnh hơn.Nhiều hình hình ảnh thoáng qua trong đầu, có tốt có xấu, thừa khứ hiện tại tại. Nỗi đau buồn mất đi thời gian trước lúc này đã tăng thêm gấp bội. Thấy rằng đang đi tới trạm xe buýt, cô gấp vàng bước đến. Đi chưa được hai cách thì cánh tay đã bị người phía sau túm lấy, ngay sau đó, cô bị ổn định và đẩy đến biển lớn báo trạm ngừng xe buýt.Trước mặt tối sầm lại, cô ngước đôi mắt lên, chiếu qua mái tóc ướt là khuôn khía cạnh đầy tức giận của Tạ Lâu.Cằm bị anh cố lấy.Tạ Lâu quan sát thấy đôi mắt ngấn nước của cô ấy thì trong cổ họng anh bỗng cứng lại, sau đó lại mềm lòng. Anh gửi tay ra đùa nghịch phần đa sợi tóc bên trên trán cô, hai con mắt nhìn cô thiệt sâu: “Muốn sống hy vọng chết ư?”Tô Hà gồm chút không hiểu, fan này vì sao lại ở đoạn này.Cũng cũng chính vì có chút xấu hổ cho nên vì thế cô giãy giụa lên, “Buông tôi ra.”Bởi bởi vì chạy đến đề xuất hô hấp có chút nặng trĩu nề, lúc này màn mưa lại quá lớn, trạm xe cộ buýt vẫn bị bao che bởi nước mưa, vừa yên tĩnh lại càng kỳ ảo hơn. Tạ lâu thở hổn hển, không vấn đáp cô, vớ nhiên, cũng không tồn tại ý định buông cô ra.Chỉ là anh nheo mắt nhìn cô chằm chằm.Tô Hà không rơi lệ, tuy thế nước mưa lại khiến cho mắt cô đỏ hoe với ngấn nước.Ánh mắt của Tạ Lâu chú ý lướt qua cô, một tấc rồi hai tấc. Tô Hà còn đang cắm môi giãy giụa, lông mi của cô ý rất dài, làn da bị cọ sạch mang đến nỗi càng thêm trắng nõn, yếu ớt đáng thương tuy nhiên lại cực kỳ kiên quyết, ánh mắt nhìn anh còn tồn tại chút hung dữ.Mà trong mắt anh, đôi mắt này giống hệt như là nước.Anh chú ý bao thọ thì sơn Hà ngay thức thì giãy giụa bấy lâu.Cuối cùng góc nhìn anh hốt nhiên nhìn xuống, thấy được thai ngực cô nhô ra cùng màu trắng của áo trong.Tô Hà theo tầm đôi mắt anh cũng quan sát qua.Hai giây sau, cô giãy giụa càng lợi sợ hơn, “Cút ——”Cô hung hăng nói cùng với anh.Tạ thọ không cút mà chỉ hờ hững dời tầm mắt, siết chặt túi xách tay trong tay cô rồi nhét nó vào lòng ngực cô, “Giữ chặt nó, tôi gửi cô về.”Nói xong, không khiến cho cô kịp phản chống thì anh sẽ túm tín đồ đi về bến bãi đỗ xe.Tô Hà lảo hòn đảo đi theo anh, ôm túi xách tay thật chặt vào lòng ngực mình, tầm đôi mắt mơ hồ mà chú ý tấm sống lưng rộng của anh.Hồi lâu sau, tô Hà bắt đầu thở phào dịu nhõm.Khôi phục lại lý trí.*Đến mặt xe, Tạ thọ một tay kéo cửa ngõ xe, một tay mong mỏi đưa cô vào trong xe. Ngay trong lúc vừa ngước mắt lên vẫn thấy mình cùng cô ấy mười ngón tay đan chặt vào nhau.Trong cơn mưa, bàn tay hai fan đang cố lấy rất chặt.Tô Hà cũng phát hiện.Cô tránh thoát đi.Bãi đỗ xe hết sức yên tĩnh, cánh cửa xung quanh Ngọc lâu càng yên tĩnh hơn.Tạ Lâu chú ý bàn tay đang cầm chặt của hai fan thật lâu, sau đó mới buông lỏng ra.Tô Hà rút tay lại sau đó cọ xát trên làn đầm của mình.Truyện được sửa đổi và đăng tại quocanhiec.com.vn - đam mê Truyện Chấm VNTạ lâu cúi đầu nhìn lướt qua rồi bé dại giọng: “Lên xe.”Trở lại vào xe, hai bạn tựa hồ đều bình tâm trở lại. Giờ đồng hồ mưa bên phía ngoài gõ vào nóc xe, vào xe trừ vứt máy sưởi còn có một cổ ướt át.Tạ Lâu rước một loại khăn lông màu black từ ghế sau, còn không tháo ra vẫn ném đến Tô Hà.Tô Hà cũng không khách hàng khí cùng với anh, sau khi cầm đem liền lau lau cổ thuộc mặt mũi. Sau khoản thời gian lau dứt mới đem khăn lông, quay đầu nhìn về phía Tạ Lâu. Anh nghiêng qua một bên hạ tầm góc nhìn lấy cô.Đôi mắt Tô Hà theo bạn dạng năng cơ mà chớp chớp, “Anh.. Cần dùng khăn lông sao?”Đôi đôi mắt bị nước mưa rửa sạch sẽ trông sáng như thủy tinh.Tạ lâu nhướng mày, “Tự cô dùng đi.”Xong rồi.Lại nhìn hai con mắt kia của cô ấy một lần nữa, anh siết chặt vô lăng, quay đầu, chũm lấy vô lăng rồi khởi đụng xe.Chiếc xe tương đối màu black rời khỏi kho bãi đỗ xe cộ rồi tiến ra đường.Mưa không còn có ý định ao ước ngừng, trái lại còn to hơn nữa.

Xem thêm: Mạch Điện Tử Hay Khác - Các Loại Mạch Điện Tử Cơ Bản

Phương diện đường đông đảo không thấy được rõ, chân ga của Tạ thọ thả lờ lững đi một chút.Tô Hà nhìn anh lái xe.Giằng co nửa giây, cô ngay tức thì nói: “Đưa tôi đến nội thành của thành phố cũ Hoa Đông .”Tạ Lâu để một tay lên cửa ngõ sổ, lười nhác mà chống cằm, nghe vậy mới xoay đầu liếc nhìn cô rồi nhướng mày, “Nội thành cũ Hoa Đông hửm ?”Tô Hà gật đầu: “Ừ.”“Ngôi công ty trước của cô sao?” Tạ lâu vừa lười nhác vừa hỏi.Tô Hà lại ừ một tiếng.Tạ thọ cong cong khóe môi, “Rất gần.”Hai chữ khôn cùng gần này, thổ lộ thật là có ý nghĩa sâu xa.Tô Hà vuốt loại khăn lông, trong tâm địa nhịn không nỗi mà hòn đảo tầm đôi mắt qua.Anh khoác một chiếc áo sơ mi đen nhưng hôm nay đã trọn vẹn bị ướt sũng. Vòng eo mau lẹ hiện ra, mặt đường cong rõ ràng, cơ bắp mơ hồ hoàn toàn có thể thấy được. đánh Hà dời tầm mắt mà chăm chú nhìn chằm chặp đêm mưa ngoài cửa sổ xe, điện thoại thông minh trong túi xách đúng hôm nay vang lên.Nhạc chuông vô cùng chói tai, đánh Hà mang ra xem một lần đã nhét điện thoại lại vào bên trong túi xách. Tiếp nối nó lại vang lên một lượt nữa, tô Hà cần sử dụng ngón tay trực tiếp ấn tắt máy.Vẻ mặt rất lạnh lùng, quai hàm đã cắm chặt.Thừa cơ hội đèn đỏ, Tạ lâu xoay qua quan sát cô.Sườn khía cạnh nghiêng của con gái sinh đã trở nên bóng nước xuyên qua, lông nheo còn bám vài giọt nước, môi tất cả chút white bệch mà lại mím lại tương tự như đang ẩn nhẫn một cái gì đó.Ánh mắt anh đảo qua cái túi xách kế tiếp dời đi, chuyên chú mà nhìn con phố phía trước.Nói đồ vật gi đây.Anh cũng chưa hỏi.Cô ấy sao.Cũng sẽ không muốn nói cùng với anh đồ vật gi đâu.*Đã đến nội thành của thành phố cũ, nước mưa cũng giảm sút bớt. Xe pháo thật không dễ gì mà lại dừng lại, Tạ lâu vội dừng ở một siêu thị xiên nướng, nói: “Trong xe không có ô che, cô hãy dùng khăn lông căng ra, phương pháp nhà cô ko xa nhỉ? đề nghị không?”Tô Hà nhìn anh một cái, “Không xa đâu, xin lỗi bởi vì đã làm cho ướt xe pháo anh, cũng cảm ơn anh đã gửi tôi về.”Lại thuộc nói xin lỗi cùng cảm ơn .Tạ lâu cong cong môi và khẽ nghiêng người. Dường như là phụ thuộc tay lái, anh nói một cách lười nhác : “Không có câu hỏi gì, tiền cọ xe đã trừ vào tiền lương của cô.”Tô Hà: “….. Được.”Sau đó, cô kéo cửa ngõ xe ra mà cách xuống xe, gấp rút bước vào màn mưa bé dại rồi chạy lên lầu.Chỉ vào chốc lát, cái xe hơi màu đen đã và đang đi xa.*Vào cửa ngõ rồi mới phát hiện tại thật là lạnh. Trận mưa vào mùa này vốn dĩ đó là trút hết mưa xuống. đánh Hà gấp rút cởi xống áo ướt rồi đi tắm.Tắm xong cũng vẫn là trong vòng 30 phút sau. Cô ngồi sống trên sô pha lau tóc, dễ dàng lấy chiếc túi đeo đã ướt nhẹp rồi đổ đồ bên phía trong ra.Túi xách là các loại không thấm nước nhưng vẫn đang còn nước tung qua dây kéo.Son môi còn tồn tại điện thoại đa số dính nước, đánh Hà lấy điện thoại cảm ứng ra lau khô.Đang lau, rượu cồn tác cô liền dừng lại một chút. Cô bỗng nhớ cho tới Tạ lâu vừa rồi ko bung ô đã đi đến kéo cô.Anh là chũm ý.Hay là vô tình?Hay là thuận tiện?Nhưng mặc xác là ra làm sao thì trên fan anh vẫn bị ướt, không chỉ có vậy là ướt cả người, nhìn y như là vị cô nhưng bị ướt.Suy suy nghĩ một hồi, cô tức tốc khởi rượu cồn máy.Sau lúc tắt máy, ít nhiều WeChat còn có tin nhắn cùng điện thoại thông minh đều là của vương vãi Huệ, cuối cùng Vương Huệ sẽ nói như vầy: “Mẹ về tp B, em gái con phát sốt, hôm nào bà bầu lại cho thăm con.”Sau đó lại nhắn thêm một tin nhắn.Vương Huệ: “Đừng tức giận, bà mẹ là muốn tốt cho con, mẹ mong mỏi tìm một gia đình tốt nhằm gả con, mẹ không muốn con sống cuộc sống thường ngày như nạm này.”Tô Ngọc Thụ không phá sản ko sinh bệnh không từ trần thì vương vãi Huệ còn hoàn toàn có thể sống. Nhưng mà ông vừa xảy ra chuyện, vương Huệ liền không chịu đựng đựng được nữa mà lại tìm một người bầy ông gả qua. Người bọn ông này đã có lần là tình ái đầu của bà.Nhưng không hẳn người lũ ông nào cũng cho vương vãi Huệ một cuộc sống đời thường tuyệt vời.Ít nhất mối tình đầu của bà cũng ko trao được đến bà.Tô Hà ko định vấn đáp Vương Huệ.Cô tìm được số của Tạ Lâu, chú ý thật lâu mới dám gọi.Đây cũng là lần duy nhất, lần thứ nhất cô gọi cho Tạ Lâu.Rất nhanh.Điện thoại được kết nối.Tạ thọ nghe máy, các giọng nói vừa trầm rẻ vừa lười nhác truyền đến, “Sao?”Tô Hà uống một hớp nước ấm, thỏ thẻ hỏi anh: “Anh… rứa nào rồi?”“Có ý tứ gì đây?” Tiếng mỉm cười của Tạ thọ càng lười, không chút nhằm ý, “Quan trọng điểm tôi sao?”Tô Hà bao gồm chút ko được tự nhiên mà ừ một tiếng.Đầu vị trí kia khẽ cười một tiếng, hệt như lúc trước, mỉm cười như không mỉm cười lại tương tự trào phúng, anh lười nhác đáp: “Không có vấn đề gì đâu, tắm chấm dứt thì sẽ giỏi thôi.”Tô Hà: “Vậy anh sớm sinh sống một chút, trước lúc ngủ anh hãy uống một bát canh gừng nhé.”“Tôi làm vậy nào đây?” Anh mỉm cười nhạo một tiếng.Tô Hà: “……”“Rất 1-1 giản.” sơn Hà đứng lên, đi đến mặt cửa sổ, “Cắt một lát gừng rồi hâm sôi trong nước, nấu thêm một chút đường đỏ, nhìn nước sôi lên thì hoàn toàn có thể đổ ra uống…..”Cô vừa nói, vừa nghĩ, chờ lát nữa sẽ gửi WeChat mang đến anh.Gửi bí quyết tỉ mỉ kĩ càng mang đến anh.Chờ lúc cô trọn vẹn nói xong.Đầu bên kia đã yên tĩnh.Tô Hà ngẩn bạn cũng theo này mà trầm mặc.Ngay lúc cô chuẩn bị mở miệng.Ở đầu bên kia, các giọng nói của Tạ lâu trầm xuống, hờ hững hừ một tiếng.“Ngủ đi.”Ngay tiếp nối liền húi điện thoại.Tô Hà: “……?”Tác mang có đôi điều muốn nói: Tạ Lâu: Giận dữ! ! Yêu mong tôi tự nấu ăn canh gừng sao! ! !